The Tree – Post-Human Relics
In The Tree, artificial human body parts are tightly bound by electrical wires, circuit boards, discarded earphones, plastic tubing, and bubble wrap—layers of technological sediment encasing the human form like a contemporary mummification. These fragments cling to the trunk of a felled tree, forming a hybrid structure between nature and industrial remnants. This is not merely a simulation of a burial rite but a speculative experiment on post-human relics, where humanity ceases to be the center of history and instead becomes a geological layer preserved alongside technological debris.
The presence of these artificial mummies raises a question: If ancient civilizations left behind stone monuments and metal artifacts for future generations to decipher, what will our era leave behind? Charging cables, circuit boards, synthetic materials—objects that outlast biological life spans—may become the final memories of a world once ruled by humans. But are these true legacies, or merely scattered traces devoid of meaning and continuity?
Within this context, The Tree can be perceived as an erosion structure—a relic not deliberately constructed for preservation, but shaped by the decay and dissolution of the industrial ecosystem. The tree, once an organic entity rising from the earth, now serves as a pillar for artificial human remnants. These forms no longer function as representations of the human body; they have transformed into amorphous material entities. The layers of wrapping no longer serve as protective rituals but instead mark a process of mineralization, where the human form becomes part of an inorganic material continuum, suspended between disintegration and preservation.
So, is The Tree an elegy or an archive? A monument or an anomaly? It neither affirms nor denies but simply exists as an intermediary phenomenon—a threshold between the organic and the artificial, between nature and ruins, between life and material memory.

The Tree – Di Chỉ Hậu Nhân Loại
Trong The Tree, những phần cơ thể người nhân tạo bị quấn chặt bởi dây điện, bo mạch, tai nghe cũ, ống nước nhựa, nilon bóng khí—những lớp trầm tích công nghệ đóng kín lên hình hài con người như một dạng khâm liệm đương đại. Chúng bám vào thân cây đã bị chặt hạ, hình thành một cấu trúc lai ghép giữa tự nhiên và di sản công nghiệp. Đây không chỉ là sự mô phỏng một nghi thức mai táng mà còn là một thử nghiệm tư biện về di chỉ hậu nhân loại (post-human relics), nơi con người không còn là trung tâm của lịch sử mà trở thành một lớp địa chất được lưu giữ cùng với rác thải công nghệ.
Sự hiện diện của những xác ướp nhân tạo này đặt ra câu hỏi: nếu các nền văn minh cổ đại để lại những công trình đá và kim loại để hậu thế giải mã, thì thời đại chúng ta để lại điều gì? Những dây sạc, bo mạch, vật liệu tổng hợp—những thứ tồn tại lâu hơn vòng đời sinh học—sẽ trở thành ký ức cuối cùng về một thế giới mà con người từng thống trị. Nhưng liệu đó có phải là di sản hay chỉ là những dấu vết rời rạc, không còn mạch kết nối?
Trong bối cảnh đó, The Tree có thể được nhìn như một cấu trúc bào mòn (erosion structure)—một dạng di chỉ không được kiến tạo từ ý chí bảo tồn mà từ chính quá trình suy tàn và phân rã của hệ sinh thái công nghiệp. Cây, một thực thể hữu cơ từng vươn lên từ lòng đất, giờ trở thành cột trụ cho những phần cơ thể nhân tạo—chúng không còn mang chức năng mô phỏng con người mà đã hóa thành những khối vật chất vô định. Những lớp quấn bọc không còn là nghi thức bảo vệ mà là một quá trình khoáng hóa, nơi cơ thể con người biến thành một phần của chuỗi vật chất vô cơ, mắc kẹt giữa phân rã và bảo tồn.
Vậy, The Tree là một lời truy điệu hay một phép lưu trữ? Một chứng tích hay một dị vật? Nó không khẳng định cũng không phủ nhận, chỉ tồn tại như một hiện tượng trung gian—một gạch nối giữa hữu cơ và vô cơ, giữa thiên nhiên và phế tích, giữa sự sống và ký ức vật chất.
